Mẹ Tôi Là Cao Thủ Tiết Kiệm - Chương 1

Mẹ Tôi Là Cao Thủ Tiết Kiệm - Chương 1
Mẹ Tôi Là Cao Thủ Tiết Kiệm - Chương 1

Mẹ tôi là cao thủ trong giới tiết kiệm, rất thích hy sinh bản thân để thành toàn cho người khác.

Kỳ nghỉ Quốc Khánh, cả nhà đi du lịch Vân Nam, lúc đặt vé máy bay,  máy bay xa xỉ quá, khăng khăng tự mình ngồi tàu hỏa xanh hơn ba mươi tiếng.

Tôi đặt cho bà phòng khách sạn loại giường đôi sang trọng, hôm sau phát hiện ra bà ngủ cả đêm trên bàn.

Khi ăn ở các điểm du lịch, bà gượng chê đắt, khôngtrầm ăn khôngnhất uống, kết quả là bị hạ đường huyết đến mức phải vào viện cấp cứu, mất năm nghìn tệ.

Anh tôi dẫn về nhà, mẹ tôi nấu canh gà bị nhiễm bệnh, tôi ăn nhiều quá, bị chẩn đoán suy gan cấp tính, phải thay máu toàn thân, cuối cùng cứu không kịp mà qua đời.

Tôi bị dằn vặt đến mức mắc trầm cảm.

Mẹ tôi quay ra đổi thuốc trầm cảm của tôi thành thuốc bổ bà tự , dẫn đến tôi bị dị ứng nội tạng nghiêm trọng, sốc phản vệ, không cứu .

Lần nữa mở mắt, tôi đãmáy quay về thời điểm đang đặt vé máy bay Quốc Khánh.

Nhìn chiếc điện thoại đang rung trong tay, tôi chắc chắn mình đã trọng sinh.

Tôi đồng ý tối nay về nhà ăn cơm với mẹ.

Trên bàn ăn, chồng tôi – Trần Việt –“Thôi, hào hứng vừa vuốt điện thoại vừa :

“Đặt vé sáng mùng một đi, đến Côn Minh còn có thể chơi nửa ngày.”

Tôi còn chưa kịp mở miệng, lông mày mẹ tôi đã nhíu chặt lại:

“Lại đi du lịch? Phí tiền! Ở nhà không à?”

Ở kiếp trước, tôi cố gắng nở nụ :

“Mẹ à, cả năm mới có dịp một lần, mọi người cùng nhau đi chơi cho vui. Tiền kiếm ra chẳng phải là để tiêu sao? Mẹ vất vả cả đời, cũng nên hưởng thụ một chút.”

Mẹ tôi cau mày:

“Không đi! Kiên quyếtxắt không đi! Mệnh tôi là để lao lực, không hưởng nổi phúc đâu.”

Trần Việt cũng phụ họa:

“Mẹ, đây cũng là tấm lòng của Thanh Yên mà.”

Con năm tuổi của tôi – Như Như – chạy đến ôm chân bà:

“Bà ngoại, đi đi mà~ Vân Nam có voi, có công, vui lắm á, đi cùng tụi con nha~”

“Thôi, tùy các con . Dù sao mẹ cũng chẳng ai nghe. Coi như mẹ đi để trông cháu cho tụi con, đỡ phải tay chân luống cuống.”

Cứ như thể đồng ý đi du lịch là đang ban phát đại ân cho tụi tôiCuối .

Tôi lấy máy tính bảng ra, mở app đặt vé.

“Đặt chuyến 9 giờ 20 sáng mùng một nhé. Bốn người lớn cộng Như Như, Như Như đặt vé trẻ em…”

“Khoan đã!” Giọng mẹ tôi lập tức cao vút, “Cả mẹ cũng đặt vé máy bay á? Mẹ không đi! Thứ đó bay lên trời, lo lắng chết đi ,tốn mà còn đắt xắt ra miếng! Mẹ đi tàu là !”

Tôi kiên nhẫn khuyên bà:

“Mẹ ơi, tàu mất hơn ba mươi tiếng, cực lắm.

Bọn con đi máy bay chỉ mất hai tiếng, đến nơi mẹ còn chưa tới, tụi con lại phải chờ ở sân bay, bất tiện lắm.

Đã cùng nhau đi chơi thì nhất định phải đi cùng nhau chứ…”

Mồm miệng mòn cả, lý lẽ cũng cạn, bao nhiêu cũng vô ích.

Cuối cùng, Trần Việt đưa mẹ chồng và Như Như đi máy bay, còn tôi vì không yên tâm để mẹ một mình nên theo bà ngồi tàu hơn ba mươi tiếng.

Nhưng lần này, tôi chỉ ngẩng mắt lên, bình tĩnh bà:

“Được thôi, mẹ. Nếumẹ thấy phí tiền, không muốn đi thì thôi .

Đúng lúc mẹ chồng con cũng đi, người đông con lại sợ không chăm hết nổi. Mẹ cứ ở nhà nghỉ ngơi, cho yên tĩnh.”

Không khí lập tức trở nên yên lặng.

Trần Việt có chút ngạc nhiên liếc tôi, tôi đáp lại ánh mắt bằng một cái ra hiệu đừng sốt ruột.

Mẹ tôi sững người hoàn toàn.

Gương mặt bà vốn đã chuẩn bị sẵn biểu cảm chờ người ta năn nỉ, giờ như mất đi chỗ bấu víu, trông hơi buồn .

Bà mấp máy môi vài cái, dường như muốn gì đó, lại không ra.

Trong phòng khách chỉ còn Như Như vẫn đang ngây thơ lắc chân bà:

“Bà ngoại đi đi mà~”

Im lặng khoảng nửa phút, mẹ tôi nhưsạn vừalần lấy lại giọng:

“Vậy cũng . Mẹ chồng con tuổi cao, chắc cũng không trông trẻ . Như Như thì nghịch, không có người coi không ổn.

Thôi mẹ đi cùng mấy đứa , để tụi con chơi cho thoải mái.”

Tôi lạnh trong lòng.

Quả nhiên, không thay đổi chút nào.

Rõ ràng là bản thân muốn đi lắm, mà cứ phải ra vẻ hy sinh vì mọi người.

Lúc đặt vé máy bay, mẹ tôi quả nhiên lại nhất quyết . muốn ngồi đứa tàu hỏa.

Tôi dứt khoát đáp: “Được, theo ý mẹ .”

“Vậy tụi con sẽ ở Côn Minh chơi thêm một ngày, đợi mẹ đến rồi tụi con ra ga đón, chắc cũng không mất công mấy đâu.”

Mẹ tôi lại một lần nữa sững người.

Bà há miệng, tôi thực sự bắt đầu tra thông tin chuyến tàu, sắc mặt thay đổi mấy lần.

Bà nhịn mãi, cuối cùng mới gượng gạo : “Tàu hỏa tốt mà, còn hơn cái máy bay tốn tiền của tụi bây.

“Con dẫn mẹ chồng con đi máy bay đi, dù sao thì con giờ cũng là người nhà người ta rồi, đối xử với mẹ chồng còngiận, tốt hơn cả mẹ ruột.”

Câu chua chát như thể đủ để muối dưa, lạiai còn kèm theo chiêu bài đạo đức giả mà bà quen dùng.

Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ vừa tủi thân vừahạ giận, cố cãi cho bằng .

Nhưng bây giờ, tôi chỉ nhẹ nhàng ừ một tiếng:

“Phải đó, mẹ chồng là khách, phải tiếp đãi chu đáo. Còn mẹ là, người nhà, sao tiện thì .

“Để con xem nào… Chuyến tàu sáng mùng một còn vé đứng, hơn hai trăm tệ, rẻ hơn vé máy bay mười lần, đặt cái này nha?”