Vẽ Lên Mày Một Chiếc Đào Hoa Chương 1

Vẽ Lên Mày Một Chiếc Đào Hoa Chương 1
Vẽ Lên Mày Một Chiếc Đào Hoa Chương 1

Chương 1

Mẹ tôi và phu nhân nhà họ Lục là bạn cũ. Năm ấy nhà họ Lục hồi kinh, Lục phu nhân đưa con trai đến thăm nhà họ Thẩm. 

Mẹ tôi thấy anh ấy khôi ngô tuấn tú, nhẹ nhàng nói rằng sau này để thằng bé làm con rể nhà họ Thẩm. 

Khi đó tôi còn nhỏ, chỉ vào Lục Tử Uyên nói: “Mẹ ơi, anh đẹp trai này không thể làm con rể của mẹ được đâu, con muốn chơi với anh ấy, mãi mãi ở bên nhau.” 

Người lớn cười vang cả phòng. 
Sau đó, tôi và Lục Tử Uyên đính hôn. 

Rồi mẹ tôi qua đời, cha tái hôn, trong nhà có thêm một Thẩm Nhu. 

Tuy Lục Tử Uyên tính tình lạnh nhạt, ít nói; Nhưng mỗi lần tôi tìm anh, anh vẫn kiên nhẫn nghe tôi nói nhảm. 

Đồ gì lạ hay đồ ăn ngon, anh ấy cũng sai người đưa đến Thẩm gia. 

Tôi vẫn nghĩ giữa chúng tôi là đôi bên có tình. 

Cho đến một ngày, tôi vô tình nghe thấy anh ấy trò chuyện với bạn ngoài phòng sách. 
“Thẩm Nhu nổi tiếng là xinh đẹp nhất thành phố này , các thiếu gia nhà giàu kia đều thích cô ấy. Sao ban đầu cậu lại đính hôn với chị của cô ấy chứ?” 

Lục Tử Uyên nhếch môi cười lạnh: “Tôi đã nói rất nhiều lần là muốn huỷ hôn, nhưng ba mẹ tôi nhớ ơn nhà họ Thẩm năm xưa, có nói thế nào cũng không đồng ý.” 

Bạn của anh nói đùa: 
“Ông Thẩm nay quyền cao chức rộng, sau này muốn phát triển hơn cũng không thành vấn đề.” 

“Thẩm Thanh Hòa ngày nào cũng bám lấy tôi, cưới về rồi chắc phiền chết mất. Đến lúc đó, cô ta muốn thế nào, tôi cũng phải làm theo sao?” 
“Hơn nữa bây giờ tiền bạc, địa vị đối với tôi chẳng là gì cả, trong lòng tôi chỉ có Nhu Nhu thôi. Nhìn thấy Thẩm Thanh Hòa xấu xí kia là tôi đã buồn nôn rồi; nếu không vì cô ta, người kết hôn với tôi đã là Thẩm Nhu.” 

“Đúng là phúc mà không biết hưởng!” 
Hai chữ “xấu xí” kia đã phá vỡ phòng tuyến cuối cùng trong lòng tôi. Tôi bỏ chạy thật nhanh, không thể nghe thêm một câu nào nữa. 

Mỗi lần Lục Tử Uyên tới Thẩm gia, khi tôi và Thẩm Nhu gặp anh ta, ánh cười loé lên trong ánh mắt anh ấm áp như tia nắng đầu đông. 

Tôi cứ nghĩ tia nắng ấy chiếu về phía tôi. 
Không ngờ, trong lòng anh lại chán ghét tôi đến thế.

Chương 2

Tôi quyết định tháo khăn che mặt xuống, nhìn thấy cô gái trong gương: vết sẹo dài từ chân mày kéo xuống, nhìn như một con rết. 

Những câu nói chê cười mà cô từng nghe lần lượt ùa về: 
“Chị của Thẩm Nhu sao lúc nào cũng đeo khăn che mặt thế?” 

“Tất nhiên là sợ người khác nhìn thấy chứ sao, cậu chưa từng thấy hình dạng lúc nhỏ của cô ta sao, trẻ con nhìn còn sợ nữa là.” 

“Xấu đến thế à?” 

“Con gái mà xấu như vậy thì xấu hổ lắm, mẹ nó cũng vì nó mà chết đấy.” 

“Người nói xem, Lục Tử Uyên đã từng thấy khuôn mặt thật của cô ta chưa?” 

“Tôi cá là chưa, chắc tưởng cô ta xinh đẹp như Thẩm Nhu.” 

“Ha ha ha ha…” 

Nghĩ đến nụ cười rạng rỡ của Thẩm Nhu, tôi lại tự ti và buồn bã, không soi gương nữa. 

Những năm qua, tôi không dự tiệc của thế gia, cũng ít khi ra khỏi nhà. Tôi chỉ muốn quên đi hết, nhưng mỗi khi nhắc đến Thẩm Nhu, bọn họ lại lôi tôi vào. 

Tôi không ghét Thẩm Nhu em ấy xinh đẹp, học giỏi, tính tình hoạt bát lanh lợi, ba tôi cũng hết mức yêu chiều em ấy. 

Nhưng tôi cũng không thích em ấy mỗi khi ở cạnh cô ấy tôi cảm thấy rất tự ti—rõ ràng thân phận giống nhau, mà tôi lại thấy mình giống như bụi đất. 

Còn Thẩm Nhu, từ nhỏ vẫn luôn thương tôi, mặc tôi lạnh nhạt, cô ấy vẫn vui vẻ gọi tôi là chị, chuyện nhỏ chuyện lớn gì cũng chạy đến nói với tôi. 

Ngay cả người làm trong nhà cũng khen em ấy lương thiện, biết nhường nhịn. 
“Chị ơi, chị ơi, tìm được rồi!” 

Chưa thấy người, đã nghe thấy tiếng của em ấy vọng vào. 

Em ấy từ sau lưng lấy ra một bức tranh, chậm rãi mở ra trước mặt tôi— 
Là bức “Mặc lan đồ” của Tạ Cửu Tư mà tôi tìm kiếm bấy lâu, muốn dùng bức tranh đó làm mẫu. 

“ Mặc dù việc này không phải của em, nhưng anh Tử Uyên nghe nói em muốn  tìm 'Mặc lan đồ', nên đã giúp em hỏi khắp nơi mới có đó.” 
Nghe đến tên Lục Tử Uyên, tay tôi đang đưa ra liền khựng lại. 

Trước đó, nghe nói anh ấy từng thấy “Mặc lan đồ”, nên tôi muốn tặng cho anh ấy một bức tranh, nhưng anh ấy luôn tìm lý do từ chối. 
“Tiểu Nhu, em thích Lục Tử Uyên sao?” 

Thẩm Nhu ngước lên chạm mắt tôi, sắc mặt hơi đổi, nhưng chỉ thoáng qua rồi bình thường lại: 
“Chị, anh Tử Uyên là anh rể, em đương nhiên thích rồi.” 

“Ý chị là… kiểu thích của con gái dành cho con trai.”
 
Ánh mắt em ấy chợt tối, như chịu uỷ khuất lớn: 
“Chị hỏi vậy làm em buồn đó. Em đối tốt với anh Tử Uyên vì anh ấy là anh rể—đổi là ai làm anh rể, em cũng sẽ đối tốt như vậy. Chị hiểu chứ?” 

Thấy em ấy nói cũng có lí, nên tôi không hỏi nữa. 

Tôi bảo Xuân Hòa mang bức “Mặc lan đồ” vào, rồi vứt nó vào xó.

Truyện Hay Nè

click vào link shopee rồi quay lại đọc tiếp nhé !

Không click thể nào nó cũng thế này này: