Vẽ Lên Mày Một Chiếc Đào Hoa Chương 3

Chương 6
Tôi bệnh ba ngày, Lục Tử Uyên không đến một lần.
Tôi bảo Xuân Hòa mang hộp gỗ tôi nâng niu nhiều năm ra sân, từng món từng món ném vào trong lò.
“Tiểu thư, đây là đồ Lục thiếu gia tặng mà, là thứ cô thích nhất mà!” Xuân Hòa kêu lên.
Tôi nhìn đôi búp bê trong tay là Lục Tử Uyên mua, Thẩm Như cũng có một đôi.
Hôm đó Thẩm Nhu nằng nặc rủ tôi đi xem hoa đăng, nói Lục Tử Uyên mời cả hai.
Anh vốn không thích những cuộc vui như vậy, hiếm khi ra ngoài.
Đi ngang qua cửa hàng, tôi thấy búp bê đáng yêu, liền nhìn thêm một vài lần nữa.
Thẩm Nhu liền la lên đòi mua, còn hỏi tôi lúc nhỏ có đáng yêu bằng búp bê không.
Tôi nhìn vẻ nghịch ngợm của em ấy cười cười.
Ánh đèn phản chiếu, ngước mắt lên tôi bắt gặp đôi mắt đang cười của Lục Tử Uyên.
Khi ấy tôi tưởng tâm ý tương thông, trong mắt anh trong bóng tôi.
Giờ mới hiểu được, tôi chỉ là vật nền.
Tôi hạ quyết tâm, ném búp bê vào lò—như đốt đi ký ức với Lục Tử Uyên.
Lửa cháy đến khuôn mặt ngây thơ của búp bê, chỉ còn mảnh gạch đen vỡ.
Tôi muốn hủy hôn.
Ba tôi nghe xong giận dữ đến mức ném luôn bình trà yêu thích nhất của ông xuống đất.
“Nhà họ Lục liên hôn với chúng ta là vì nhân nghĩa, vì nhớ tình xưa. Vậy mà còn đòi huỷ hôn—Lục Tử Uyên có chỗ nào không tốt? Lúc trước chẳng phải luôn một mực muốn gả cho nó sao?”
“Con thế nào con còn không biết à? Con gái trên mặt có vết sẹo lớn như vậy thử hỏi xem có nhà nào chịu cưới con? ”
Tôi bị phạt quỳ ở từ đường suốt một ngày.
Tối đến, mẹ kế tới hỏi: “Nghĩ kỹ chưa? Nếu hủy hôn, cha sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con với con. Còn muốn huỷ hôn không?”
“Tôi muốn huỷ hôn.” Tôi không hề do dự mà nói.
Tình cha con chỉ có lúc nhỏ thôi; mẹ mất rồi, ông chỉ là cha của một mình Thẩm Nhu.
“ Con có nghĩ cho cha con không? Yên ổn, không gây chuyện được à? Còn chưa đủ chướng mắt sao?”
“Lại còn em gái chưa kết hôn, muốn kéo theo nó mang tiếng à?”
Ánh mắt bà ta lạnh như băng, chán ghét không che giấu.
“ Lục phu nhân, bấy lâu nay bà giả làm mẹ hiền dâu thảo trước mặt người ta, không thấy mệt sao?
Bà mong tôi sớm bị đuổi khỏi Thẩm gia chứ gì? Mẹ tôi còn bệnh, bà đã kết hôn với cha tôi. Bảo năm qua, nhìn hai người ân ân ái ái tôi phát ói.”
Uất ức nén bao năm nay, lúc này có thể nói ra hết.
“Đã có phúc làm đại tiểu thư nhà họ Thẩm, còn dám phê bình bề trên?”
Bà ta đưa tay tát mạnh vào mặt tôi.
“Nếu không phải ba mày muốn giữ mày lại để kéo nhà họ Lục lên, mày tưởng mày sống yên ổn được đến hôm nay à?”
Cái tát ấy làm tôi tỉnh ra, cũng dập tắt hy vọng cuối cùng của tôi về ngôi nhà này.
Tôi rời khỏi Thẩm gia, không ai giữ lại.
Chỉ có Xuân Hòa nhưng cô ấy thuộc Thẩm gia, tôi không thể đưa đi, tôi sợ cô ấy khó sống được trong Thẩm gia.
“Em đi tìm Nhị tiểu thư, Thẩm Nhu nhất định sẽ khuyên bà ta.”
Chưa kịp ra khỏi sân Xuân Hoà đã bị mẹ kế sai người bắt lại, còn bị đánh một trận.
Trước khi đi, mẹ kế cười khinh tôi: “Bộ dạng thế kia thì làm được gì? Đi làm người hầu người ta còn không cần.”
Tôi viết thư hủy hôn gửi Lục gia, rồi đi khỏi thành phố này.
Chương 7
Tôi mua một căn nhà nhỏ ở ngoại ô tây thành Cẩm Châu.
Muốn trang trí lại nhà cửa, nhưng tôi chỉ mang tiền tiết kiệm được khi làm việc cho Tú Chân Các; mua nhà xong tiền nong eo hẹp.
Tôi dọn dẹp nhà cửa chưa xong, người phụ nữ trung niên ở sân bên sang hỏi tôi có cần giúp gì không.
Không đeo khăn che mặt, tôi sợ doạ bà ấy, nên lạnh nhạt từ chối.
Bà vẫn bình tĩnh, không những không đi mà còn chủ động quét giúp tôi.
Bà bảo mọi người gọi bà là bà Hứa, nhiều năm qua, con trai duy nhất của bà ở biên giới, ở nhà chỉ còn một mình bà.
Dù áo bà mặc vải thô cũ nhưng sạch sẽ gọn gàng, lời nói không chút bi cảm.
Vừa quét sân vừa giúp tôi sắp xếp sân:
“Khoảng đất trống phía đông gieo ít rau, vào đông là vừa ăn, ta còn hạt, để ta mang sang.”
“Góc tây sang xuân chọn một cây đào—ở đây đào nhiều, trồng hai năm quả ra rất ngọt.”
Bà nói tự nhiên đến mức cứ như trước mắt đã là cảnh đào sai quả.
Thấy tôi ít lời, trên mặt bà có chút lúng túng:
“Cô béThanh Hòa à, ta quen lắm lời, cô đừng để bụng nhé. Xung quanh đây ai ta cũng quen biết, sau này cần gì cứ nói với ta nhé.”
Tôi nhanh chóng thích nghi với cuộc sống ở đây.
Hàng xóm làm nhiều công việc vặt trong thành Cẩm Châu, ngày không kiếm được bao nhiêu nhưng mộc mạc, giản dị.
Không ai quan tâm dung mạo tôi, cũng không hỏi chuyện gì.
Từ lúc tôi giúp bà Hứa viết thư cho con trai ở Mạc Bắc, mọi người đều biết tôi biết chữ, khi gọi “cô Thanh Hòa” ánh mắt còn thêm mấy phần kính trọng.
Chương 8
Hôm nay tôi đã bán được đồ.
Ông chủ xem một hồi lâu, hỏi tôi có muốn ở lại làm giáo viên không.
Tôi rất vui, có công việc ổn định, lại có thu nhập nữa quá tốt rồi.
Chỉ là tôi không ngờ lại có cả một phòng may lớn như thế.
Quản lý Lý nói thợ ở đây có cả nam cả nữ, đều là con nhà nghèo, có người làm việc quá sức mà bị tật, có người vốn dĩ đã không lành lặn.
Lớp tôi dạy còn nhỏ hơn tôi vài tuổi; có người què chân, có người còng lưng, có người không thể nói được lời nào.
Tôi làm mẫu một vài mũi may cơ bản, thấy có một vài em ánh mắt bối rối, nên tôi chậm lại sau đó làm từng bước nhỏ hơn, hướng dẫn kĩ hơn.
May vá cần mắt tinh, tay khéo và sự tập trung; với người bình thường mới học có lẽ sẽ cảm thấy dễ dàng, nhưng với các em phải nỗ lực gấp nhiều lần.
Tan học, mọi người đều lần lượt rời đi, chỉ cậu bé ở hàng ghế đầu còn ở lại.
Ống tay áo bên phải cậu trống rỗng, tay trái vẫn thoăn thoắt trên khung vải, chăm chú luyện từng mũi kim.
Tôi lại gần nghe tiếng “ á ” vì bị kim đâm vào ngón tay, cậu cố nhịn, không kêu to. Tôi hỏi:
“Em chưa ăn cơm à?”
“Cô Thanh Hòa, con mới tới hôm nay, cầm kim còn chưa quen, muốn luyện thêm ạ.” Gò má trắng trẻo của cậu ửng hồng.
Tôi bảo cậu tiếp tục, rồi đứng bên cạnh chỉ cho em ấy những chỗ dùng kim chưa đúng.
Sống ở thành phố lơn bao năm qua, đã quen nhìn những thiếu gia nhà giàu vung tiền như nước, bây giờ nhìn thấy với bọn trẻ vì muốn có một nghề để kiếm sống mà cố gắng hết sức, lần đầu tiên tôi thấy xúc động như vậy.
Những lời chê cười, nhục mạ, khinh bỉ tôi từng nghe—so với bọn trẻ, có đáng là gì?
Ít ra tôi còn tay chân lành lặn, từ nhỏ không thiếu ăn thiếu mặc—là đã hạnh phúc hơn nhiều.
Bao năm tôi chỉ sống trong cảm xúc của mình, chẳng để ý đến ai, giờ nhìn thấy những đứa trẻ ấy, cảm giác đau khổ, nhục nhã kia khiến tôi thấy hổ.
Dựa vào sức mình, kiên cường sống tiếp—đủ để người ta khâm phục.
click vào link shopee rồi quay lại đọc tiếp nhé !

Không click thể nào nó cũng thế này này:

