Vẽ Lên Mày Một Chiếc Đào Hoa Chương 4

Chương 9
Tôi bị cảm nặng định sang phố Tây mua ít thuốc.
Đi ngang một quán trọ, tôi bất ngờ gặp phải một người.
Tóc anh ta xoã, không nhìn rõ mặt, áo hôi, nồng nặc mùi rượu.
Dù sa sút đến mức ấy, trên người anh ta vẫn toát ra khí chất lạnh lùng, cao ngạo.
Người nhân viên phục vụ quát lớn: “Ăn mày, không có tiền còn muốn ăn chùa, lấy bức tranh rách lừa người, lau nhà xí còn không xứng. Hôm nay không trả tiền rượu thì đưa lên cảnh sát!”
Chửi xong, hắn giật bức tranh trong tay snh ta ném xuống đất.
Bức tranh rơi ngay trước chân tôi—chính là “Mặc lan đồ” của Tạ Cửu Tư.
“Đừng chạm vào, đừng làm hỏng tranh của tôi.” Anh ta loạng choạng nhặt tranh lên, hơi xót xa.
Cãi nhau một lúc, mấy người trong quán bắt đầu nổi nóng, muốn xông lên đánh nhau. Tôi vốn chẳng định xen vào, nhưng nghĩ đến bức “Mặc Lan Đồ” lại mềm long. Tiền vốn đã chẳng còn bao nhiêu, nhưng tôi vẫn lấy ra ít tiền trả tiền rượu cho anh ta.
“Tên này ăn uống cái gì mà hết tận năm tệ?”
Trả tiền xong tôi cảm thấy long đau như cắt.
“Cô thật tốt bụng, trượng nghĩa, tôi tặng bức tranh này cho cô.” Anh ta đưa bức tranh cho tôi rồi quay lưng đi mất.
Tôi nhìn dáng đi xiêu vẹo khuất dần.
Thôi, coi như bỏ tiền mua đồ giả—xem như làm việc tốt.
Chiều hôm đó mây đen kéo tới, lát sau thì mưa, tiếng gõ cửa vang lên.
Thường hàng xóm gõ cửa sẽ gọi tên, tôi chỉ khẽ hé cửa nhìn.
Chưa xác định rõ, một người bóng người theo khe cửa ngã vào.
Lại là anh ta!
Tôi lấy chân khều khều anh ta, không phản ứng; hơi thở vẫn còn, người nóng rực.
Tôi phải cố hết sức mới kéo được anh ta vào nhà; nhìn quần áo ướt sũng, chảy ướt hết cả nền nhà tôi bỗng thấy khó xử.
Từ trước đến nay tôi chưa từng ở chung phòng với đàn ông; ngay cả gặp Lục Tử Uyên, anh cũng luôn giữ khoảng cách với tôi.
Thôi kệ, cứu người quan trọng hơn. Tôi không có tiền mời bác sĩ, để anh ta nằm một đêm không biết có qua nổi ngày mai không.
Sáng ra, tôi vào phòng, anh ta vẫn ngủ.
Sau khi dọn dẹp xong,tôi mới nhìn kĩ anh ta hàng lông mày đậm, môi đỏ răng trắng, đẹp hơn cả con gái nữa.
Hôm qua thay áo cho anh ta, tuy tôi nhắm mắt, nhưng nhớ lại cảm giác ấm áp nơi đầu ngón tay, tôi vẫn đỏ mặt.
Chương 10
Hóa ra là tên vô lại.
“Cô nương Thanh Hòa, ta đã giao toàn bộ gia sản cho cô, cô còn nhìn thấy cả thân ta—phải chịu trách nhiệm với ta.”
Tỉnh lại là anh ta ngồi mép giường ra vẻ đáng thương, ánh mắt uỷ khuất, y như tôi là kẻ bạc tình vứt bỏ anh ta.
Tranh của Tạ Cửu Tư tao nhã, nhẹ nhàng—người ta nói tranh giống người; tôi thật khó tin kẻ vô lại kia lại là Tạ Cửu Tư là đại họa sư một bức tường vàng.
“Nhà tôi nghèo lắm, tiền tích góp được đã trả rượu cho anh rồi, thật không nuôi nổi đâu.”
Tôi thích tranh của anh ta, nhưng một bữa ăn hết năm tệ—vị thần này tôi thờ không nổi.
“Hơn nữa, hoạ sĩ nổi tiếng như ngài, vẽ vài nét là đủ ăn mấy bữa rồi…”
“Ta bị thương, cầm bút không nổi, không vẽ được nữa.”
Anh ta ngắt lời.
Anh ta đưa tay ra trước mặt tôi, tôi theo bản năng lùi lại, đụng vào góc bàn.
Anh ta thuận tay đỡ lấy tôi, má tôi nóng bừng; dù cách một lớp áo vẫn thấy rất nóng.
“Ta ăn rất ít, việc gì cũng làm được, cô thử dùng ta một thời gian xem?” Thấy tôi đỏ mặt đẩy ra, anh ta lại cố đến gần, nhẹ giọng như đang dụ dỗ.
Tôi ngẩng lên, bắt gặp khoé môi cong cong, mắt mắt mờ mờ của anh ta…
Quyến rũ trắng trợn! Cứ như công tử ở thanh vậy.
Tôi quay người đi, không muốn dây dưa, đành gật đầu đồng ý.
Chương 11
Vừa bước vào cổng, bà Hứa gọi tôi lại:
“Cô gái à, chồng cô không những đẹp trai, biết chữ, còn khéo lo toan việc nhà—sao trước giờ chưa nghe cô nhắc tới?”
“Bà Hứa à, hắn ta không phải chồng của con, con chưa kết hôn.” Tại Tạ Cửu Tư ăn nói linh tinh mà giờ cả xóm hiểu lầm.
“Dù chưa kết hôn, người đàn ông vì cô mà đi xa tìm đến, chứng tỏ là thật lòng. Cô nên trân trọng, kẻo sau này lại hối hận đấy.
Khi vào nhà, trên bàn đã dọn sẵn bát đũa.
“Thanh Hòa, cuối cùng cô cũng về, ta vừa hâm nóng lại, mau ăn đi.”
Tôi nhìn anh ta tay bưng thức ăn nóng, đứng thẳng. Từ khi đến Cẩm Châu, tôi chưa ăn bữa nào ra hồn.
Đồ đạc trong nhà sắp xếp gọn gàng, trên bàn gỗ thô còn đặt một bó hoa dại không biết hoa tên gì.
Tổng thể trong nhà không thay đổi mà có thêm vài phần tao nhã.
Bà Hứa nói không sai—anh ta quả thực khéo léo, tỉ mỉ..
Thế là tôi và Tạ Cửu Tư bắt đầu một cuộc sống “chung bếp”.
Một cô gái chưa chồng mà sống cùng đàn ông là chuyện khiến người ta chê cười nếu tôi ở thành phố chắc chắn tôi sẽ sống cô độc cả đời.
Nhưng ở đây không ai biết chúng tôi là ai, cũng chẳng có ai để ý đến quá khứ.
Mà Tạ Cửu Tư—cũng chẳng quan tâm đến chuyện thế tục.
Có lẽ sẽ có một ngày nào đó anh ta chỉ để lại phong thư rồi biến mất khỏi cuộc đời tôi.
Bàn tay Tạ Cửu Tư đúng là bị thương—nhưng vết thương rất lạ:
Cầm chén bát thì bình thường, cầm bút là run lên không kiểm soát được.
Tôi bảo, có khi là tâm bệnh—giống như khi tôi thấy ánh mắt người khác dò xét là vô thức đưa tay che vết sẹo trên mặt.
Nghe xong, anh ta nhìn xa xăm, ánh mắt u buồn, rất lâu không nói gì, không khí trùng xuống.
Tôi nghĩ ai cũng có bí mật; tôi không muốn hỏi, cũng như anh ta chưa từng hỏi quá khứ của tôi.
click vào link shopee rồi quay lại đọc tiếp nhé !

Không click thể nào nó cũng thế này này:

